Video nấu ăn  Món ngon Hà Nội Giò chả Giò đà điểu Lịch âm hôm nay  

VIẾT CHO THẾ HỆ SAU CỦA LÀNG NGHỀ GIÒ CHẢ ƯỚC LẾ

VIẾT CHO THẾ HỆ SAU CỦA LÀNG NGHỀ GIÒ CHẢ ƯỚC LẾ

Một đêm dài ngồi nhớ lại những câu nói của bố mẹ , nhớ lại cái nghề giò chả từ nơi chốn rau cắt rồn , làng Ước Lễ . Cuộc sống thật hạnh phúc khi mình là 1 người con của bố mẹ , 1 người làm giò chả , 1 người làng Ước Lễ.

Các con của bố mẹ!

Như tất cả những người làm nghề truyền thống khác, mong muốn thế hệ sau kế thừa và phát huy tinh hoa của nghề là mong muốn là khát vọng của Bố Mẹ. Mặc dù các con theo học các chuyên nghành khác nhau và hiện tại vẫn đang làm ở các lĩnh vực khác nhau, Bố Mẹ không bao giờ có ý tưởng ép các con theo nghề truyền thống của gia đình của làng nhưng nói thật lòng Bố Mẹ mong muốn rằng các con làm những công việc đó thật tốt, tích lũy được nhiều kinh nhiệm và một lúc nào đó các con lại có thể làm rạng danh nghề truyền thống của gia đình, nhưng để chờ đến ngày đó Bố Mẹ vẫn làm tốt nghề của nhà mình và mong rằng việc đó sẽ “thắp lửa” tình yêu đối với nghề làm giò chả truyền thống của gia đình, của làng ở trong các con.

Các con biết đấy, không như những nghề khác làm giò chả rất vất vả.

Làm giò chả phải dậy từ rất sớm, vì chỉ có như vậy thì chúng ta mới chọn được và làm được giò chả từ những miếng thịt còn thật tươi ngon. Làm giò kén thịt vô cùng, đó phải là miếng thịt thăn, thịt mông không tươi ngon không dính mỡ, cần lên còn giần giậy trên tay mới là loại thịt đạt yêu cầu. trước đây khi công cụ làm giò còn thô sơ, ông bà, bố mẹ phải giã giò bằng cối, thịt được thái mỏng, giã đều tay cho đến khi biến thành một khối dẻo quánh, nhuyễn mịn thì được trộn với nước mắn ngon và chút bột ngọt loại I. Ngày nay, thịt được xay bằng máy, người làm giò không phải đổ nhiều “mồ hôi” như trước nhưng để có được khoanh giò lụa khi cắt ra sáng và óng, miếng chả rán căng và phẳng, cây chả quế sóng sánh màu mật ong, thơm nồng mùi quế lại đòi hỏi người làm nghề “chuyên nghiệp” hơn, tâm huyết hơn, chỉ khi chú tâm vào từng “cối thịt” như thể trông chờ đứa con yêu của mình lớn lên thì cối giò mới ngon, nếu không chỉ cần chậm một phút, máy chạy với công xuất lớn miếng giò từ ngon trở lên bã không bằng ăn miếng đậu phụ.

Làm giò chả phải thật khéo khâu bảo quản, là loại thực phảm ăn ngay trong ngày mà hàng làm ra từ sáng sớm lên giò phải được treo lên cao cho giáo nước, chả phải để giáo mỡ, chọn nơi thoáng mát không có ánh mặt trời thì dù cho đến tối miếng giò nhà mình ở trên mâm nhà thực khách mà vẫn thơm ngon đậm đà hương vị.

Làm giò chả đã là rất khó nhưng bán giò chả thì phải thật khéo. Cuộc sống hiện tại không chỉ ăn no, ăn ngon, hình thức cũng cần phải bắt mắt, ăn có văn hóa, nên giò chả không chỉ ngon về chất lượng mà còn phải trình bày sao cho “ngon mắt”, nhìn mà muốn ăn, và mỗi loại giò lại kén một loại nước chấm phù hợp nên để bán được hàng thì người bán hàng không chỉ khéo ăn, khéo nói mà còn là một “chuyên gia ẩm thực” có như vậy thực khách mới hài lòng.

Làm giò chả cần có trách nhiệm cao với khách hàng, với cộng đồng và xã hội, giò chả làm ra không chỉ ngon, bắt mắt mà sản xuất giò chả còn cần phải tuyệt đối an toàn thực phẩm. Các con không thể vì chút lợi nhuận hay sự sao nhãng của mình trong khâu bảo quản mà quên đi trách nhiệm đối với cộng đồng.

Làm giò chả không có ngày nghỉ. Người làm các ngành nghề khác nhau phần lớn đều có một đến hai ngày nghỉ trong tuần, nhưng làm nghề giò chả như nhà mình thì không có ngày nghỉ, thật ra là không ai bắt chúng ta là không được nghỉ nhưng các con nghĩ xem, nếu như các thực khách hàng ngày của chúng ta sau khi đi du lịch, hội họp …với bạn bè, với người thân, với đồng nghiệp về muốn có khoanh giò ngon nên về của hàng quen thuộc để mua bỗng ngỡ ngàng là hôm nay nhà mình nghỉ Bố mẹ thấy như vậy là thiếu trách nhiệm với họ. Những ngày nghỉ, ngày lế, ngày tết cây giò là một trong những món quà người ta dùng để tri ân nhau, nhà mình mà không bán thì thật khó để họ chọn những thứ khác mà vừa ý các con nhỉ.

Làm giò chả phải có sức khỏe thật tốt. Các con xem, mặc dù một số khâu sản xuất được cơ giới hóa nhưng phần lớn giò chả vẫn được làm thủ công, nên chúng ta phải tự đòi hỏi mình phải thật là khỏe mạnh, khỏe mạnh để làm được nhiều hàng ngon để cung cấp ra thị trường, khỏe mạnh để chúng ta không tự biến mình thành nơi lây nhiễm bệnh tật ra cộng đồng.

Nhiều người nghĩ tại sao ở cái tuổi 50 xấp xỉ 60 bố mẹ vẫn cứ bắt đầu một ngày mới từ 4h sáng, ai bắt bố mẹ khổ như vậy? không ai bắt cả, các con ai cũng đã đề huề, nhà mình kinh tế cũng đã dư dật, nhưng mẹ nghĩ đến 3 người đang làm công ăn lương tại nhà mình, không làm cho mình họ làm việc gì, Bố Mẹ nghĩ đến những thực khách quen thuộc 20 năm nay của họ, từ giỗ, đám cưới, tân gia… của họ Bố Mẹ đều biết vì trong những dịp như thế họ đều lấy giò của nhà mình. Bố Mẹ làm giò vì thói quen không thể bỏ của Bố Mẹ, các con thử nghĩ xem từ khi các con còn rất bé cứ 4 giờ sáng nhà mình í ơi nhau bắt đầu một ngày mới và bây giờ bố mẹ vẫn thấy rộn ràng với những tiếng í ới như vậy. Bố Mẹ tiếp tục làm nghề vì tình yêu của Bố Mẹ với nhau, vì tình yêu của Bố Mẹ với làng xóm, tất cả những gì Bố Mẹ có và cả những ao ước của Bố Mẹ cũng từ nghề làm giò chả mà thành hiện thực.

Các con của Bố Mẹ, giò chả là nghề giúp Bố Mẹ nuôi các con lớn khôn, là tình yêu, là tâm huyết của Bố Mẹ. Dù các con có theo nghề hay không thì mong các con biết và hiểu tình yêu của Bố Mẹ đối với nghề và luôn nhơ rằng Ước Lễ thôn,Thanh Oai huyện, Hà Tây tỉnh là nơi chôn rau cắt rốn của Bố Mẹ, của nghề làm giò chả.

 

Bà Trang Thị Yến(Giò chả Ngọc Yến)

www.homeworkhelper.net/

Từ khóa tìm được từ google

Uncategorized

Your Comments

Nhà hàng Hà Nội

dsf